Thử thêm cái coi lào
Nov 4

Hạnh phúc giản đơn - Những chiếc khăn tắm

Những chiếc khăn tắm...

5  năm qua sao mà cô ích kỷ đến vậy. Hoá ra những gì cô cho là cúi đầu và  nhường nhịn ấy là tình yêu.

Năm ấy anh đã lấy cô  gái xinh đẹp, kiêu ngạo đó làm vợ. Cô vợ hỏi anh: "Anh định yêu em  như thế nào?". Thực ra trong lòng cô nghĩ rằng anh sẽ trả lời mình  là: "Anh sẽ yêu em đến lúc chết". Đây là câu mà cô thích nghe  nhất.

Nhưng anh đã không nói như vậy, anh chỉ nói:  "Anh thường dùng một  đôi khăn tắm, một chiếc to và một chiếc nhỏ. Anh  hay dùng khăn to để rửa  mặt còn khăn nhỏ thì để lau chân. Bây giờ lấy  em rồi thì anh sẽ nhường  cho em dùng khăn to và khăn nhỏ để anh dùng.  Em sẽ mãi mãi dùng cái to  còn anh sẽ mãi mãi dùng cái nhỏ có được  không?".

Cô cười ngặt nghẽo và coi đó như là lời hứa  của tình yêu vậy! Nhưng vì  mới lấy chồng nên cô cảm thấy đó là những  lời nói tình cảm ngọt ngào.

Sau đó đúng là anh luôn dùng  chiếc khăn nhỏ bé còn đưa cho cô những chiếc khăn to mềm mại, mới mẻ.

Còn  nữa, những lúc nhà nấu món cá thì cô luôn ăn khúc giữa còn anh thì   luôn ăn khúc đầu và khúc đuôi. Anh nói rằng anh thích ăn như vậy.

Khi  đi bên nhau anh luôn đi bên ngoài, còn cô luôn đi bên tay phải của   anh. Cô không hề biết rằng đó là những cử chỉ yêu thương nhất anh dành   cho cô. Thời gian trôi qua, lâu dần tình cảm của cô đã bị tê liệt nên   cảm thấy những cử chỉ ấy của anh chỉ là tính cách của anh mà thôi.

5  năm trôi qua, cô đã quen với sự yêu thương, sủng ái của anh. Lâu dần   thì cô lại thấy chán những điều ấy. Người đàn ông nhỏ nhặt ấy có ý nghĩa   gì cơ chứ? Cô bỗng thấy anh sao mà chậm chạp, đờ đẫn đến vậy. Anh  chẳng  biết lãng mạn là gì, không biết đến phong nhã tài hoa... Vì vậy,  cô đã  có nhân tình. So với nhân tình của cô thì anh còn thiếu sự nhiệt  tình,  nóng hổi và hoang dã. Anh thiếu mất sự hư hỏng đầy hấp dẫn đối  với phụ  nữ. Cũng vì vậy mà cô đã quyết định rời xa anh.

Đi  du lịch cùng người tình thì cô bỗng thấy so với anh thì người tình  của  cô sao mà ích kỷ đến thế. Khi ăn cá, anh ta luôn thò đũa gắp lấy  khúc  giữa, thoạt đầu cô cứ tưởng anh ta gắp cho mình ai ngờ anh ta lại  gắp  vào bát của anh ta rồi thưởng thức một cách ngon lành. Anh ta chẳng   thèm để ý, hỏi han cô một lời.

Khi đi leo núi, anh ta cứ  leo một mạch chẳng để ý gì đến cô, lại còn  than thở cô leo chậm nữa  chứ. Anh ta cũng chẳng buồn đeo ba lô giùm cô.  Cô nhớ những lúc leo núi  cùng chồng thì anh luôn vác cho cô tất cả mọi  thứ và còn luôn leo đằng  sau để ngắm lưng cô. Anh thường nói với cô  rằng: "Lưng em rất đẹp!".

Anh  ta mang theo 2 chiếc khăn tắm, một chiếc mới và một chiếc cũ. Khi đi   tắm anh ta dứt khoát cầm chiếc khăn mới còn chiếc khăn cũ thì để lại   cho cô. Cô ngồi thừ người và chẳng hiểu tại sao nước mắt cứ chảy dài. 5   năm qua sao mà cô ích kỷ đến như vậy. Tại sao hồi đó cô nghĩ rằng đó là   những việc anh ấy phải làm. Hoá ra những gì mà cô cho là cúi đầu và   nhường nhịn ấy là tình yêu.

Kết thúc chuyến đi du lịch cùng người  tình trước dự kiến, cô xách túi về đến cửa nhà thì anh đang đứng đợi ở  đó.

Cô đề nghị ly hôn và không ngờ là anh đã thu xếp gọn  gàng đồ đạc của cô.  Trong chiếc túi xách đó có rất nhiều chiếc khăn tắm  to, đó là những  chiếc khăn tắm màu hồng, màu trắng, màu vàng đẹp đẽ.  Anh nói rằng, em đã  dùng quen khăn tắm to rồi nên em cứ mang hết đi.

Cô  cầm một chiếc khăn tắm to lên ôm vào mặt... Lát sau cô ngẩng đầu lên  nói: "Sau này chúng ta cùng dùng khăn tắm to anh nhé?".